tu thien

Tphcm-xin hãy giúp đỡ một người tàn tật bất hạnh

đăng 05:29, 6 thg 3, 2014 bởi vansanh. com   [ đã cập nhật 05:54, 6 thg 3, 2014 ]

 
 

trích của một bạn trên facebook
Ngày nào mình cũng thấy có 1 bác khoảng 60,70 tuổi,cụt chân đi xe lăn bán vé số.Mình thường chạy đến mua giúp,cho tiền rồi hỏi thăm

Một ngày của vài tuần trước,sáng sớm 7h sáng bác đã bị 1 người đi xe máy giựt hết túi vé số ,công cụ mưu sinh duy nhất của bác.

Thế là đại lý ko cho bác ấy lấy vé bán nữa. 
Bác đành bỏ về quê ở tận QUÃNG NGÃI,nằm buồn rồi ngã bệnh .Người thân bác thì chỉ còn người vợ bị gai cột sống yếu ớt ,còn 2 đứa con thì bệnh tim,nghèo khổ.Không có tiền mổ thì chắc cũng sẽ chết.

Gặp bác rồi thấy khuôn mặt vẫn lộ nét phúc hậu,hiền lành .Bác kể ngày xưa đi lính, bị bom chạy không kịp.Tỉnh lại nhìn xung quanh toàn bộ các bạn bè chết hết,còn bác cụt 2 chân.Cụt tới đùi của bác lận.Nhìn bác và nghe cách nói chuyện,mình biết bác là người có học thức,hiểu biết .Chẳng may gặp chuyện bất hạnhMột cuộc đời lành lặn nay đã gần như mất hết tất cả.Từng bước đi lê lết,khổ sở .

Những bất hạnh liên tiếp ập đến.Vợ bác bệnh,rồi con gái cũng bị bệnh tim không có tiền mổ hay chạy chữa. 

Nhà bác ở tận trong núi sâu.Vừa bị lũ cuốn trôi mất mấy tháng trước.


Rồi thì nhà thờ người ta thấy bác cụt chân nên từ thiện duoc cho bác 1 chiếc xe lăn .

Bác ấy thường đẩy xe lăn với đôi chân cụt đi bán vé số.Với chiếc nón cũ và 1 chai nước nhựa.

Nơi tá túc của bác là 1 nhà trọ ở cùng những người đi bán vé số.Một ngày tốn 4000 đồng và 3000 cho 1 ổ bánh mì không để ăn.

Bác Khanh mượn tiền đi vào đây để bán vé số.Chẳng may bị giật mất[dù là gì đi nữa thì kẻ làm việc đó là quá táng tận lương tâm].Bác nói sẽ gửi tiền này về mua thuốc cho vợ con ,rồi trả tiền cho đại lý bán vé số để có vốn bán tiếp.

Bác sẽ tiếp tục đi cho đến khi sức càn lực kiệt.
Mong những ai có tấm lòng,ít nhiều gì cũng có thể giúp cho bác 1 số vốn nhỏ để bác đỡ tha hương,cơ cực.

Còn không thì cũng sẽ giúp bác tiếp tục tự mưu sinh để lo cho gia đình của mình được ngày nào hay ngày đó.

Có thể bạn sẽ bảo rằng: việc mình làm thật vô nghĩa,so với hằng đầy ra đó nhiều người như vậy trong xã hội này.Nhưng xin đừng ngoảnh mặt quay lưng,bởi một cái duyên cho chúng ta được gặp gỡ họ.Và để chứng kiến,để nhìn,để rồi nhận ra sự thiếu sót ấy.

Hy vọng là trên đời này những chuyện buồn sẽ bớt đi .Hãy giúp bác K nếu như có thể & hãy chia sẻ tình thương của con người với con người để động viên dù là ở hoàn cảnh nào đi nữa.

Vì ước nguyện của bác K trong quãng đời còn lại quá cơ cực này là sống đểmưu sinh lo cho gia đình ....



Bác tên thật là : NGÔ KHANH.đây là số ĐT của bác:0169.888.1089 

Địa chỉ nhà trọ 4k/1 ngày của bác đang sống: 420/3D PHAN XÍCH LONG ,P2,Q.PHÚ NHUẬN
nhà bác hơi khó tìm các bạn đi Phan đăng Lưu đi vô đi qua bệnh viện Hoàn Mỹ khoảng 100m bên tay có tiệm rửa xe 88 hẻm 88 luôn đi vô khoảng 3 bên tay phải thấy nhà để đồ đạt tùm lum là tới or đi vô hẻm bệnh viện Hoàn Mỹ

Nơi bác hay đi bán: Siêu thị BIG C NGUYỄN KIỆM,Quanh các khu vực quận Phú Nhuận.bác cũng hay bán gần chùa Đại Giác

Nếu ai đó đọc bài viết này mà động lòng thương hãy call bác để 1 lần được gặp và nhìn rõ con người với số phận đáng thương ấy.

đây là hình ảnh mình đã đi xác minh 

bác khanh mình đã đi thực tế


mẹ ơi đừng đánh con đau

đăng 08:41, 20 thg 10, 2013 bởi vansanh. com


(Dân Trí)- Như cây măng dại mọc bên bụi, lớn lên không tình thương của cha và mẹ nhưng cậu bé Lê Văn Giai (học sinh lớp 2A trường tiểu học Cẩm Quan 2, huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh) vẫn luôn gắng gượng vượt lên số phận. 2 năm liền Giai đều đạt học sinh giỏi của trường.

Sinh ra, Giai đã là đứa trẻ không có cha. Mẹ Giai – người phụ nữ có chút nhan sắc bỗng hóa dại khi người bạn đời bỏ đi, không thừa nhận đứa con thơ. Ít năm sau, người đàn bà mang bệnh điên lại sinh thêm 1 đứa trẻ nữa. Bao gánh nặng, đổ dồn lên chiếc lưng còng của bà ngoại đã ngoài 70 tuổi.
Ngôi nhà tranh dột nát là nơi trú ngụ của mẹ con Giai suốt bao năm qua 


Khác với những đứa trẻ cùng trang lứa, mỗi khi thấy bóng dáng mẹ ở đâu, Giai lại trốn mất tăm. Đưa chúng tôi tới nhà, cậu bé cứ bíu chặt hàng rào, không chịu vào. Chỉ đến khi thầy giáo Võ Tá Huân - Hiệu trưởng nhà trường cầm tay, Giai mới rón rén bước vào chính ngôi nhà của mình. 

Nơi tránh mưa tránh nắng là 4 vách tường đất chưa đến 3 mét vuông. Đặt tay nhẹ lên bức vách đã nghe tiếng cót két tưởng chừng sắp đổ. Ánh nắng mặt trời chiếu không bỏ sót chỗ nào trong 4 bức vách ấy. 

Chị Lê Thị Thái – mẹ của Giai, nhìn chúng tôi với ánh mắt dài dại của người đàn bà đã 8 năm bị căn bệnh điên hành hạ. Nhìn thấy Giai ánh mắt người đàn bà chợt dịu lại đôi chút. “Giai mặc ai mà xấu vậy con”, chị đưa tay vẫn đứa con về phía mình. Trái với hình ảnh thường thấy, cậu bé Giai cứ nép sau thầy hiệu trưởng, sợ sệt nhìn mẹ. 



Ở bên mẹ nhưng ánh mắt của Giai luôn cảm thấy sợ hãi


Thầy Hiệu trưởng chép miệng: “em sợ là phải, ngày mô mẹ cũng đập, cũng đạp… đến người lớn còn khiếp nữa là đứa con nít. Thời gian tỉnh táo chắc cũng chỉ tính bằng phút thôi”. Như sợ chúng tôi nhìn thấy những vết thâm trên cánh tay, Giai vội giấu vào trong chiếc áo. 

Mỗi khi căn bệnh của mẹ tái phát, để tránh những trận đòn, Giai ôm em chạy sang nhà hàng xóm hoặc chui vào một ngôi nhà bỏ hoang gần trường. Cả đêm đành ôm bụng đói đi ngủ. 

Nhiều hôm Giai đi học, mẹ tới tận trường kéo em về, Giai không về bị mẹ đánh ngay tại lớp. Giáo viên trong trường phải vào căn ngăn. 

Hình ảnh như thế đã quá quen thuộc kể từ khi Giai bước chân vào lớp 1. Giai ứa nước mắt nói: Các bạn ngày mô cũng được bố mẹ đưa đón, còn con cứ đến trường lại bị mẹ kéo về đánh. Con đau và sợ lắm, chỉ mong mẹ khỏi bệnh, đừng đánh con đau nữa thôi.



Giai tranh thủ nấu vội nồi cơm khi mẹ không có nhà


Không chỉ đánh đập Giai mà đứa em 5 tuổi và người bà đã ngoài 70 tuổi hàng ngày vẫn nếm những trận đòn của người đàn bà điên. Lắm lúc, đang ăn cơm, nghe tiếng mẹ Giai ngoài đường, 3 bà cháu vắt vội nắm cơm chạy đi trốn. 

Giai chỉ đống quần áo rách rướm tơi tả trước sân, tủi thân nói: “quần áo đã rách lắm rồi, có còn chỗ nào không vá được nữa đâu vậy mà mẹ còn cắt, xé tươm không còn chút vải để mặc được. Từ khi sinh ra 2 anh con chưa mặc được cái áo mô lành lặn cả”.

"Những khi nớ tui giận lắm lại thương các cháu nhưng biết mần chi đây. Cũng tại bệnh tật, nhà nghèo muốn chữa bệnh cho con cũng chịu. Chính quyền và bà con lối xóm có hỗ trợ đưa nó đi điều trị được vài ba lần, hết tiền thì phải đưa về thôi" - Bà Nguyễn Thị Săm - bà ngoại Giai chua xót. 

Để nuôi 2 cháu và đứa con bị bệnh điên, bà ngoại Giai lang thang khắp xóm để kiếm chút tiền. Bất kể là vài ba cọng rau trong vườn, hay bới từng miếng sắt, các chai trong đống rác người ta vứt đi. Ngoài 70 tuổi, bà vẫn phải nai lưng ra nuôi 4 miệng ăn trong nhà. Tuổi đã cao, bà cũng đành bất lực nhìn các cháu bữa no, bữa đói đau đến quặn lòng. 
Mặc dù, hoàn cảnh thiếu trước hụt sau, nhưng nghị lực của Giai thật khiến bạn bè cùng trang lứa phải khâm phục. 2 năm liền em đều là học sinh giỏi của trường. Cô giáo Trần Hải Vân – giáo viên chủ nhiệm lớp 2A cho biết: “Ở lớp Giai rất ít nói, nhưng trong giờ học em phát biểu rất hăng say. Đặc biệt em tiếp thu bài rất nhanh và chăm chỉ. Học kỳ 1 vừa qua, các môn thi của em đều đạt điểm 10”. 

Ở nhà, không có chỗ để học nên Giai vẫn học bài ở trong ngôi nhà hoang gần nhà. Sách vở cũng được giấu nơi bụi cây gần đó, hoặc nhờ bạn giữ hộ. “Nhiều lúc trời mưa cất không kịp ướt hết sách vở. Nhưng đưa về nhà mẹ xé mất lấy gì mà học”, Giai ngập ngừng nói.

Khi được hỏi chiều nay ăn gì, Giai thật thà kể: “bà đưa đi mô ăn được cái chi thì ăn”. Giai mới 8 tuổi, còn Lê Thị Nhi – em gái Giai mới 5 tuổi vẫn thường vác bụng lép kẹp đến trường vào mỗi buổi sáng. Bữa cơm no của Giai đơn giản chỉ là 1 bát cơm đầy và vài ba miếng rau. Với em đó cũng là cả một ước mơ. Và có lẽ ước mơ đó càng xa với hơn với 2 anh em Giai khi bà ngoại đang ngày một già yếu.




Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:


1. Lê Văn Giai lớp 2A trường tiểu học xã Cẩm Quan 2, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh 
Điện thoại: 0985 020 368 (Thầy Võ Tá Huân - Hiệu trưởng nhà trường)
2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí. 
Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)
Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490 
Email: quynhanai@dantri.com.vn 
Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau:
* Tài khoản VNĐ tại VietComBank: 
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí 
Số TK: 045 100 194 4487 
Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.
* Tài khoản USD tại VietComBank: 
Account Name: Bao Khuyen hoc & Dan tri
Account Number: 045 137 195 6482
Swift Code: BFTVVNVX
Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)
* Tài khoản VNĐ tại VietinBank: 
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí 
Số TK: 10 201 0000 220 639 
Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm
* Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí 
Số TK: 0721100356359
Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội
* Tài khoảnUSD tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí 
Số TK: 0721100357002
Swift Code: MSCBVNVX
Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)
3. Văn phòng đại diện của báo: 
VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122 
VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725 
VP TPHCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0866786885
VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269

Mẹ ú ớ, tập tễnh bán bánh mì, con đỗ thủ khoa

đăng 09:46, 21 thg 11, 2012 bởi vansanh. com   [ đã cập nhật 09:56, 21 thg 11, 2012 ]


     Một chân bị dị tật, tay trái co quắp, bước đi cà nhắc khó nhọc, miệng ú ớ… ngày mưa cũng như nắng chị Nguyễn Thị Quế thôn Đại Lâm xã Tam Đa (Yên Phong – Bắc Ninh) len lỏi qua từng ngõ ngách trong thôn, mong sao bán hết bánh mì để có tiền cho con học đại học.

     Mới 5h sáng, màn sương giăng trắng xóa trên đường, người cách người vài mét nhìn không rõ mặt, chợ thôn Đại Lâm mới lèo tèo vài bóng, người ta đã thấy chị tập tễnh trên đường đi bán bánh mì.

 Người hiểu thì vui vẻ bỏ hai nghìn mua bánh mì giúp chị nhưng cũng không ít người chửi.
Người hiểu thì vui vẻ bỏ 2.000 đ mua bánh mì giúp chị nhưng cũng không ít người chửi.

 

     Tiết trời đã chuyển se lạnh, mưa lất phất rơi nhưng chị vẫn bận bộ quần áo mỏng manh, mái tóc ngắn cũn đội trời, len lỏi khắp các ngõ ngách trong thôn với chiếc làn nhựa màu xanh lủng lẳng,  hai tay chị bê thêm chiếc xô nhựa đựng đầy bánh mì bước từng bước khó nhọc.

     Gặp ai chị cũng ú ớ, hai tay run run cố gắng đưa chiếc xô đựng bánh về phía trước mời mua. Khách quen thì mỉm cười bỏ 2000đ mua chiếc bánh giúp chị nhưng cũng không ít những người lạnh lùng đi qua rồi ngoái đầu lại lầm bầm: “Sáng sớm ra ngõ đã gặp hạn”.

     Nghe vậy nhưng chị làm như không, ngửa mặt lên trời, hai mắt nhấp nháy như muốn nhìn xuyên màn sương đang phủ trên đầu, mặc cho mưa phả vào mặt. Một lát chị lại tập tễnh đi tiếp, lâu lâu bỏ chiếc xô và túi xuống đường, lấy tay phải vuốt hai hàng nước mắt trộn lẫn những hạt mưa lạnh ngắt trên khuôn mặt.

 Dù mưa hay nắng nhưng ngày nào chị cũng len lỏi khắp các ngõ ngách trong làng.
Dù mưa hay nắng, ngày nào chị cũng len lỏi khắp các ngõ ngách trong làng.

 

     Dù mang trên mình những dị tật, bị nhiều kẻ độc mồm, độc miệng nói này nói khác nhưng ngày nào chị cũng cố gắng bán hết 50 chiếc bánh mì kiếm lấy hai chục bạc mua gạo ăn cho hai mẹ con và bỏ ra một chút tiết kiệm. Cũng có hôm đi cả buổi mà làn bánh mì vẫn còn hơn nửa, chẳng biết làm thế nào, chị khóc tu tu.

 Chị Quế khoe 2 tờ mười nghìn là thành quả của một ngày lao động.
Chị Quế khoe 2 tờ 10.000đ là thành quả của một ngày lao động.

      Ông Hoàng Văn Nam, hàng xóm của chị Quế cho biết: “Cách đây nửa tháng, tôi thấy cô Quế vừa tập tễnh xách làn bánh mì đi bán vừa khóc tu tu, ngỡ cô ấy bị làm sao, hỏi ra thì cô ấy chỉ vào làn bánh mì rồi chỉ lên đầu, ý cô ấy là: bánh mì ế thế này thì lấy gì nuôi con, lo cho con đi học”.

      Ông Nam nói tiếp: “Cô ấy cũng khổ, đã tật nguyền lại một mình nuôi con nên sáng nào cũng phải thức dậy từ 5h, đi bộ 2km đến lò lấy bánh về sau đó đem đi bán dạo trong làng. Nhưng được cái con gái học giỏi, chăm chỉ giúp mẹ làm nhiều việc nên cũng đỡ”.

      Từ nay trở đi, làn bánh mì của chị lại nặng thêm vài phần vì cô con gái Nguyễn Thị Hiếu Hạnh vừa thi đỗ thủ khoa, khoa quản trị kinh doanh trường Đại học Hà Nội. Đó là sự động viên đối với người mẹ nghèo tật nguyền nhưng cũng mang tới nỗi lo lộ rõ trên khuôn mặt hai mẹ con.

 Ông Nguyễn Văn Bảy (bố của chị Quế) lật từng tờ giấy khen của cháu lên xem mà lòng nặng trĩu.
Ông Nguyễn Văn Bảy (bố của chị Quế) lật từng tờ giấy khen của cháu lên xem mà lòng nặng trĩu.

 

      Anh Nguyễn Đức Thanh, anh ruột của chị Quế cho biết: “Em gái tôi bị dị tật từ nhỏ, cánh tay trái quẹo ra phía sau, một chân run cầm cập, miệng nói không ra lời, không làm được gì ngoài bán bánh mì. Chúng tôi cũng chỉ giúp được phần nào vì còn gia đình và con cái mình nữa. Ngày cầm tờ giấy báo nhập học trên tay, hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở. Vẫn biết đó là niềm vui nhưng nỗi lo lại đè nặng lên vai cô ấy”.

      Ông Nguyễn Văn Bảy, 89 tuổi (bố của chị Quế) lật từng tờ giấy khen của cháu lên xem rồi lẳng lặng cất ngay ngắn vào tủ. Ông thở dài: “Tôi thấy lo lắm, năm nay 89 tuổi rồi, thương con, thương cháu nhưng cũng chẳng làm được gì. Mẹ đã như vậy giờ con lại đi học, phải lo cả một đống tiền… Hôm rồi thấy mẹ khóc, cháu Hạnh lại gần ôm lấy mẹ và bảo mẹ đừng khóc con sẽ cố gắng vừa đi học vừa đi làm”.

     Em Nguyễn Thị Hiếu Hạnh buồn rười rượi nói: “Tuần sau em xuống trường nhập học. Em sẽ lo từng bước một, được đến đâu hay đến đó”.

 Khuôn mặt Hiếu Hạnh buồn rười rượi khi nói về tương lai:
Khuôn mặt Hiếu Hạnh buồn rười rượi khi nói về tương lai.

 

      Câu chuyện giữa chúng tôi với em Hiếu Hạnh vừa kết thúc cũng là lúc chị Quế tập tễnh đi bán bánh mì về đến nhà. Nhìn làn bánh mì hết sạch nhưng khuôn mặt người mẹ vẫn không vui. Chỉ đến khi được hỏi “ai mua cho chị bộ quần áo mới này” thì chị cười và nhìn về phía con gái. Nụ cười chưa kịp làm đôi mắt chị ánh một chút thì chị lại nhìn xa xăm.

Mọi hỗ trợ xin gửi về địa chỉ:1.  Chị Nguyễn Thị Quế, thôn Đại Lâm, xã Tam Đa, huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh.2. Tòa soạn Báo điện tử Kiến Thức

Địa chỉ: tầng 5, Tòa nhà Láng Trung, số 60/850, phường Láng Thượng, quận Đống Đa, Hà Nội.

Số điện thoại: (04) 62.765.887; (04) 62.765.886. Hotline: 098.884. 4039.

Số tài khoản ngân hàng: 126.10.000.119.106 tại ngân hàng BIDV chi nhánh Ba Đình (Hà Nội). Chủ tài khoản: Báo điện tử Kiến Thức

Xin vui lòng ghi cụ thể tên người được hỗ trợ hoặc tên bài báo có nhân vật được hỗ trợ. Kienthuc.net.vn cam kết chuyển đến tận tay.

Trân trọng!         Hứa Phương

DẠY UỐN TÓC MIỄN PHÍ

đăng 10:47, 21 thg 10, 2012 bởi vansanh. com   [ đã cập nhật 11:04, 21 thg 10, 2012 ]


**Hiện tại Hair-Slon của mình là tại nhà,nếu ace nào có hoàn cảnh khó khăn thật sự mình xin chia sẻ bớt nỗi lo lắng cho ace bằng cách jup cho mỗi người đó có 1 công việc ổn định là chia sẻ kinh nghiệm làm tóc cho ai đang yêu nghề nhưng ko có ĐK theo học.

**Mình ko dám dùng từ "DẠY HỌC" với ace tuy dưới mình cũng khá nhiều học trò đã làm thợ chính ở 1 vài tiệm lớn,ở đây mình chỉ muốn "HƯỚNG DẪN" từ căn bản cho tới nâng cao đủ để có thể bạn ra ngoài tự mở 1 tiệm nho nhỏ làm kiếm thêm thu nhập.


**Sau khi học xong cảm thấy mình làm tốt rồi thì có thể xin ra ngoài làm hoặc xin làm tại tiệm cũng được (nhưng tùy tình hình KT tại tiệm lúc đó thế nào nữa nha).Mình nhận các bạn cả NAM & NỮ luôn ha,miễn có thành ý & yêu nghề là mình giúp hết mình.


**Tuy là hoạt động từ thiện từ tâm nhưng mình cũng có yêu cầu nhỏ đó là ACE nào thật sự khó khăn hãy tới học nhé,mình muốn lòng tốt của mình phải đặt đúng nơi,đúng chỗ & yêu cầu ace xin giấy xác nhận GĐ khó khăn tại nơi cư trú dùm mình nha!


**Cập nhật phí học hiện tại của SaLon để ace ko bỏ wa cơ hội học miễn phí nhé:

-
Đào tạo thợ chính bao ra nghề kèm mỹ phẩm,kèm dụng cụ suốt khóa học & bằng cấp nước ngoài của L'oreal là 10.000.000vnđ
-
Đào tạo thợ chính bao ra nghề & bằng cấp nước ngoài của L'oreal nhưng không kèm mỹ phẩm & kèm dụng cụ là 8.000.000vnđ
-
Đào tạo thợ chính bao ra nghề(ko bằng cấp,ko kèm mỹ phẩm & ko kèm dụng cụ) là 6.000.000 vnđ
-Đào tạo thợ phụ chuyên uốn,duỗi,nhuộm,gội,massage,nail,make-up là 4.000.000
vnđ
-Đào tạo thợ phụ chuyên uốn,duỗi,nhuộm,gội là 2.000.000vnđ




__ĐC: 985/44 Lạc Long Quân P.11 Q.TB
__ĐT: 0903.984.384 hoặc 0938.984.384

__Mọi thắc mắc xin liên hệ trực tiếp Duy

Trung tâm dạy nghề từ thiện.

đăng 10:25, 21 thg 10, 2012 bởi vansanh. com   [ đã cập nhật 11:14, 21 thg 10, 2012 ]


Tôi thực sự bị ấn tượng và xúc động mạnh trong buổi ghé thăm Trung tâm dạy nghề tạo việc làm cho trẻ em tàn tật Việt Nam. Đây là trung tâm dạy nghề miễn phí, tạo việc làm miễn phí cho trẻ em khuyết tật, mồ côi, cơ nhỡ, thanh thiếu niên nghèo, con em thương binh, gia đình liệt sĩ, giới thiệu việc làm cho mọi người lao động do thầy Trần Duyên Hải sáng lập và điều hành.

Ngôi nhà số 25, ngách 48, ngõ Linh Quang, Văn Chương, Đống Đa nằm một con ngõ nhỏ, ngoằn nghoèo giữa thủ đô Hà Nội chính là địa chỉ của trung tâm, ngôi nhà thân thương của các trẻ em thiệt thòi đang cư trú trên địa bàn Hà Nội.
Thầy Trần Duyên Hải - giám đốc trung tâm cũng chính là người “công đức” trụ sở hoạt động cho trung tâm.
Tính từ ngày thầy Hải mở lớp đầu tiên, trung tâm đã có thâm niên 29 năm. Nghe những băn khoăn chia sẻ của thầy từ những ngày đầu tiên thành lập đến ngày hôm nay, chúng tôi thấu hiểu, đó là cả một chặng đường xen lẫn biết bao nhọc nhằn khó khăn, cả buồn tủi, xót xa, cả giận hờn trách móc, cả niềm vui vô tận… Biết bao thế hệ học trò đã đi qua từ ngôi nhà, ngôi trường thân thương ấy.


Những trẻ em lang thang cơ nhỡ, những thành phần được coi là đầu trộm, đuôi cướp, những “cặn bã của xã hội” khi vào đây đều như được cảm hóa, đều học việc, làm những việc có ích, kiếm tiền nuôi bản thân và gia đình. Thầy Hải quan niệm “nhân chi sơ tính bản thiện”, bản chất của con người là tốt đẹp, chỉ có điều là các em bị hoàn cảnh tác động, các em bị vùi lấp phần tốt đó đi, phải làm sao để khơi gợi được phần tốt trong các em. Nhiều em đến trung tâm từng hành nghề mại dâm, ăn cắp, trộm cướp… rồi bỏ đi nhưng những lần sau quay về, các em cũng dần bớt đi được phần nào, thầy Hải chia sẻ, nếu lần đầu tiên các em đến, các em ăn cắp 10 phần thì lần sau quay trở lại, các em còn 9 phần là tôi đã thấy hạnh phúc lắm rồi.

Những trẻ em bị tàn tật: có em cụt chân, cụt tay, teo cơ, có em mù, có em câm, có em điếc… nhưng tất cả các em đều được thầy tìm cho một công việc phù hợp. Các em không còn mặc cảm mình là gánh nặng của xã hội, các em được lao động như tất cả những người bình thường khác. Ít nhất, các em đã có thể nuôi sống được bản thân, nhiều em còn kiếm được tiền gửi về cho gia đình, nuôi các em ăn học. Nhiều học trò xuất sắc của thầy đã trở thành các chủ doanh nghiệp, tiêu biểu là trường hợp của chị Vương Bích Hậu, chị bị cụt cả 2 chân, người chỉ cao 60cm nhưng hiện nay, chị đã là chủ một doanh nghiệp may mặc với khoảng 10 nhân công. Một sự nỗ lực phi thường mà nhiều người lành lặn không làm được.



Những câu chuyện thầy chia sẻ về những khó khăn khi bị chính quyền nghi hoặc, những vụ giải tán không thành của cơ quan chính quyền… thật khiến mỗi người từng đến trung tâm rớt nước mắt. Nhưng thầy vẫn vượt qua bằng chính những công việc và thành quả của trung tâm. Thầy không màng tư lợi cho mình dẫu chỉ là một hạt cát nhỏ. Mỗi em đến trung tâm chỉ mất 300 nghìn một tháng cả tiền ăn ở và học hành, sau 3 tháng, các em sẽ có 1 công việc phù hợp. Tất cả số tiền các em kiếm được đều do các em trực tiếp cầm, không qua trung tâm.

Vào mỗi dịp Tết đến, trung tâm cũng đều có một phòng cho những người lang thang cơ nhỡ cư trú trong 4 ngày Tết. Họ có chỗ ngủ miễn phí – không phải lo bị cướp giật, xâm hại khi ngủ ngoài đường ngoài chợ, được ăn 2 bữa đầy đủ bánh chưng, giò, thịt… ấm cúng

Khi được hỏi, trung tâm có hạn chế số lượng học viên hay không, vì với một không gian chật hẹp như vậy thì nếu rất nhiều người đăng kí thì sao? Thầy Hải chỉ cười lặng lẽ, từ trước tới giờ trung tâm vẫn vậy, từ khi thành lập có 3 em, đến khi 10 em, rồi đến 40 em… mỗi lần khó lại ló cái khôn như được Trời Phật phù hộ vậy. Thầy mong muốn rằng, càng có nhiều em được có cơ hội làm việc, có một nơi che chở, yêu thương thì càng bớt những phần tử xấu cho xã hội, những người xung quanh càng đỡ bị tác động xấu

Thầy cũng ngậm ngùi chia sẻ, rất nhiều trung tâm bảo trợ xã hội với cơ sở vật chất đầy đủ hoành tráng thì bị rêu phong vì vắng bóng người, vì chẳng giúp gì được cho ai.

Hiện nay, trung tâm có khoảng hơn 10 máy khâu cho học viên học và làm việc nhưng rất nhiều trong số đó đã hỏng hóc không thể làm việc được, nhiều em bị mù mong muốn được đi học bấm huyệt… biết bao cảnh đời cần được giúp đỡ từ các nhà hảo tâm. Bớt đi được một bữa liên hoan, một bữa nhậu nhẹt, bạn đã góp phần giúp đỡ được bao hoàn cảnh thiệt thòi ngang trái. “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”, nếu bạn cũng đến trung tâm một lần như tôi, chắc hẳn bạn sẽ biết quý trọng bản thân, nâng niu những gì mà mình đang có hơn, và cảm thấy hổ thẹn vì mình chưa làm được gì so với công đức trời bể mà thầy Hải và các thầy cô trong trung tâm đang làm. Tôi đã nhận rõ chân dung một vị bồ tát giữa đời thường.
Đăng bởi: Romanticscience.
http://www.thien.vn

1-5 of 5