LAMGIAU

Tỷ phú bày cách mua nhà, tậu xe trong 5 năm

đăng 22:23, 25 thg 2, 2014 bởi vansanh. com   [ đã cập nhật 22:25, 25 thg 2, 2014 ]

  Giả sử thu nhập hàng tháng của bạn là 2.000 NDT (khoảng 7 triệu đồng), hãy chia số tiền này làm 5 phần - chi tiêu hàng ngày, kết giao bạn bè, học tập, du lịch và đầu tư. Ông trùm bất động sản Li Ka-Shing (Hong Kong, Trung Quốc) hiện là tỷ phú giàu nhất châu Á với số tài sản 29,1 tỷ USD, theo Bloomberg. 
Xuất thân là trẻ mồ côi, ông đã tự mày mò kinh doanh để nắm trong tay hai đế chế - Cheung Kong và Hutchison Whampoa, đồng thời tham gia nhiều lĩnh vực từ cảng biển, dầu khí, đến bán lẻ, truyền thông đến bất động sản. Mới đây, website khởi nghiệp e27 đăng tải bài viết của Li Ka-Shing, trong đó chia sẻ bí quyết cải thiện cuộc sống trong 5 năm.
 Giả sử thu nhập hàng tháng của bạn là 2.000 NDT (khoảng 7 triệu đồng), hãy chia số tiền này làm 5 phần.
    Khoản đầu tiên - 600 NDT(2100.000 vnd)- dùng để chi trả cuộc sống hàng ngày. Nếu muốn sống đơn giản, bạn chỉ có thể tiêu dưới 20 NDT(70.000 vnd) mỗi ngày. Hãy ăn mì (hoặc bún, miến), một quả trứng và một cốc sữa vào buổi sáng. Trưa thì ăn snack với hoa quả thôi. Còn tối hãy tự nấu tại nhà, rồi uống sữa trước khi đi ngủ. Chi phí ăn uống cả tháng của bạn sẽ chỉ tốn khoảng 500-600 NDT(1t9 đến 2t1. Khi còn trẻ, cơ thể của bạn sẽ không có quá nhiều vấn đề nếu sống thế này vài năm. 
Li Ka-shing khuyên rằng nên chia thu nhập hàng tháng làm 5 phần.
 Khoản thứ hai - 400 NDT (1400.000 vnd)- để kết giao bạn bè, mở rộng các mối quan hệ. Việc này rất có lợi cho bạn.
 Tiền điện thoại có thể mất khoảng 100 NDT(350.000vnd) mỗi tháng.
 Bên cạnh đó, bạn có thể đãi bạn bè 2 bữa một tháng, hết khoảng 300 NDT(1000.000 vnd). Hãy chọn những người hiểu biết, giàu hơn bạn hoặc có thể giúp bạn trong công việc. Sau một năm, các mối quan hệ này sẽ mang lại những giá trị rất to lớn cho bạn. Danh tiếng, tầm ảnh hưởng và giá trị gia tăng của bạn sẽ được công nhận.
 Khoản thứ ba - 300 NDT(1000.000 vnd)- để học tập. Mỗi tháng, hãy dành ra 50-100 NDT (170.000 -.> 350.000 vnd) để mua sách. Vì bạn không có nhiều tiền, hãy cố gắng nâng cao kiến thức. Khi mua sách, hãy đọc cẩn thận và rút ra những bài học và chiến lược trong đó. Sau khi đọc, hãy tự kể lại bằng ngôn ngữ của mình, sau đó chia sẻ với người khác để nâng cao uy tín và mối quan hệ. Bạn cũng nên dành 200 NDT(600.000 vnd) mỗi tháng tham gia các khóa học để bồi dưỡng kiến thức và gặp gỡ những người cùng chí hướng.
Khoản thứ 4 - 200 NDT (600.000 vnd)- tiết kiệm để đi du lịch nước ngoài. Hãy tự thưởng cho mình bằng các chuyến du lịch ít nhất mỗi năm một lần để nâng cao kinh nghiệm cuộc sống. Hãy ở những nhà trọ dành cho giới trẻ (youth hostel) để tiết kiệm chi phí. Trong vài năm, bạn có thể đến nhiều quốc gia, tích lũy nhiều kinh nghiệm. Hãy dùng chúng để “sạc đầy” bản thân, giúp mình có động lực trong công việc.
Khoản cuối cùng - 500 NDT (2000.000 vnd)- dùng để đầu tư. Đầu tiên, cứ gửi ở ngân hàng và tích lũy dần dần, coi đó là vốn khởi nghiệp của bạn. Sau đó, bạn có thể mở công ty hay cửa hàng. Hãy bắt đầu từ quy mô nhỏ cho an toàn, đến các hãng bán buôn và tìm kiếm thứ gì khả dĩ để bán. Vì kể cả nếu thua lỗ, bạn cũng không mất nhiều tiền. Còn ngược lại, khi bắt đầu kiếm được, bạn sẽ tự tin hơn và học được cả tá kinh nghiệm mới về kinh doanh. Khi đã kiếm kha khá, bạn có thể nghĩ đến các chiến lược đầu tư dài hạn để có bệ đỡ tài chính vững chắc cho bản thân và gia đình. Sang năm thứ hai, nếu lương của bạn vẫn là 2.000 NDT (7000.000 vnd), bạn nên cảm thấy xấu hổ vì vẫn chưa phát triển được bản thân. Còn nếu lên 3.000 NDT (10.000.000 vnd), bạn sẽ vẫn phải làm việc thật chăm chỉ. Hãy tìm một công việc làm thêm, tốt nhất là nhân viên kinh doanh. Việc này tương đối khó, nhưng là cách nhanh nhất giúp bạn nắm được nghệ thuật bán hàng. Tất cả các doanh nhân thành đạt đều từng là nhân viên bán hàng xuất sắc. Đây cũng là cơ hội giúp bạn gặp được những người có giá trị với mình về sau. Bên cạnh đó, bạn cũng sẽ được học cái gì nên và không nên bán. Hãy dùng sự nhạy bén về thị trường của mình làm nền tảng cho công ty tương lai. Trong thời gian này, cố gắng mua ít quần áo và giày dép thôi. Bạn có thể thoải mái shopping khi đã giàu. Còn bây giờ, hãy tiết kiệm. Chỉ mua những món quà nho nhỏ cho những người bạn quan tâm và chia sẻ với họ về những kế hoạch, giấc mơ của bạn. Hãy cố gắng làm thêm bất kỳ lúc nào có cơ hội. Việc này sẽ mài giũa ý chí và kỹ năng cho bạn, giúp bạn tiến gần mục tiêu tài chính. Đến năm thứ hai, thu nhập của bạn nên tăng lên ít nhất 5.000 NDT (17.000.000 vnd), tối thiểu cũng phải là 3.000 NDT (10.000.000 vnd). Nếu không, bạn sẽ chẳng theo kịp tốc độ lạm phát đâu. Bất kể bạn kiếm được bao nhiêu tiền, hãy luôn nhớ chia chúng làm 5 phần. Hãy khiến bản thân mình trở nên có ích.
 Tăng cường đầu tư vào các mối quan hệ, kiến thức, kinh nghiệm sẽ giúp bạn cải thiện thu nhập. Khi đã có nhiều tiền, bạn sẽ lại cải thiện được chất lượng cuộc sống, có cơ hội kết bạn nhiều hơn, tham gia những khóa học chuyên sâu hơn và tiếp cận những dự án, cơ hội lớn hơn. Dần dần, bạn sẽ hiện thực hóa được giấc mơ mua nhà, ôtô và chuẩn bị tương lai tốt đẹp hơn cho con cái. Cuộc sống, sự nghiệp và hạnh phúc hoàn toàn nằm trong tầm tay bạn. Hãy lên kế hoạch ngay từ bây giờ.
 Khi bạn nghèo, hãy ở nhà ít thôi và ra ngoài nhiều hơn. Còn khi đã giàu rồi, hãy làm ngược lại. Khi bạn nghèo, hãy tiêu tiền cho người khác, còn giàu rồi thì hãy chi cho mình. Đây là nghệ thuật sống. 
 Bên cạnh đó, khi nghèo khó, hãy đối xử tốt với mọi người, đừng tính toán. Còn khi đã giàu rồi, hãy học cách để người khác đối tốt với bạn. Khi còn nghèo, hãy quăng mình ra ngoài và để người khác tận dụng bạn thật tốt. Nhưng khi giàu có, hãy bảo vệ mình, đừng để người khác lợi dụng. Đây là điều rất ít người hiểu được.
 Có một lý thuyết nổi tiếng từ Harvard thế này:
 Số phận của mọi người được quyết định bởi việc anh ta làm gì khi rảnh rỗi, lúc 8h-10h tối. Hãy dùng khoảng thời gian này để học tập, suy nghĩ và tham gia vào các bài giảng hay buổi thảo luận có ích. Chỉ cần kiên trì vài năm, thành công sẽ tìm đến bạn.

 Hà Thu

video anh tài

đăng 21:43, 25 thg 2, 2014 bởi vansanh. com

www.pindienthoaikoracell.com

https://www.koracell.net
36/6 Dương Đức Hiền F.Tây Thạnh Q.Tân Phú
Miss Sương 0908084060


Bí Quyết Tình Cảm #2 - 8 Bước Của Tình Cảm (3 of 3) - By Tai Duong

http://www.pindienthoaikoracell.com/

Phương Pháp Thành Công - Tai Duong (2 of 3)

http://www.pindienthoaikoracell.com/

Tại Sao Hầu Hết Mọi Người Không Thành Công - By Tai Duong

http://www.pindienthoaikoracell.com/

Niềm Tin Của Mình Sẽ Ảnh Hưởng Hành Động Của Mình - By Tai Duong

http://www.pindienthoaikoracell.com/

Dụ Dỗ So Với Thu Hút - By Tai Duong

http://www.pindienthoaikoracell.com/

Bí Quyết Tình Cảm #2 - 8 Bước Của Tình Cảm (1 of 3) - By Tai Duong

http://www.pindienthoaikoracell.com/

Lý Do Tại Sao Người Ta Khó Hiểu Vấn Đề Tiền Bạc - By Tai Duong

http://www.pindienthoaikoracell.com/

Phương Pháp Thành Công - Tai Duong (1 of 3)
7 Phương Pháp Để Giúp Cac Em Học Tiếng Anh Nhanh Hơn - Tai Duong

http://www.pindienthoaikoracell.com/

Bí Mật Thành Công - Niềm Tin Của Mình Sẽ Tạo Ra Cuộc Sống Của Mình

http://www.pindienthoaikoracell.com/

Bí Mật Để Tạo Ra Sự Thu Hút Là Trong Địa Vị Xã Hội Của Em - By Tai Duong

http://www.pindienthoaikoracell.com/

Công Thức Để Thành Công - Tai Duong

PINDIENTHOAIKORACELL.COM

Làm Thế Nào Để Tìm Vốn Để Bắt Đầu Một Doanh Nghiệp

PINDIENTHOAIKORACELL.COM


                              4 PHƯƠNG PHÁP ĐỂ TẠO RA TIỀN

PINDIENTHOAIKORACELL.COM


Kế sách : Muốn bắt nên thả

by on 13. Jul, 2010 in Bí quyết làm giàu

Hôm nay kiến thức làm giàu giới thiệu cho các bạn kế sách : Muốn bắt nên thả

1. Câu chuyện xuất xứ

Họ hàng nhà ong mật sở hữu cả một cánh đồng hoa cải rộng lớn ven sông, quanh năm thức ăn dồi dào, cuộc sống sung túc. Cũng vì thế mà chúng luôn phải lo ngày đêm canh giữ không để cho những bầy ong khác chiếm mất kho thức ăn quý giá này.

Vào một buổi sáng, khi ong mật chúa còn đang ngái ngủ thì một chú ong thợ hớt hải chạy vào báo tin rằng có một bầy ong vò vẽ đang kéo đến gây chiến. Ong chúa liền khoác áo giáp dẫn đầu bầy ong ra nghênh chiến. Sao một hồi giao tranh quyết liệt, ong mật chúa mưu trí đặt bẫy bắt được ong vò vẽ chúa.

Theo luật lệ của bầy ong mật thì ong vò vẽ chúa phải chịu tội chết. Tuy nhiên, ong mật chúa sau nhiều ngày nghĩ ngợi phân tích thấy rằng nếu ong vò vẽ chúa bị chết thì chắc chắn bầy ong vò vẽ sẽ gây chiến mãi không thôi, chi bằng để cho đối phương một cơ hội sống ta sẽ làm cho chúng tâm phục khẩu phục, biến thù thành bạn. Vì thế, nó ra lệnh phóng thích cho ong vò vẽ chúa.

Ong vò vẽ chúa tuy được thả nhưng trong lòng rất hậm hực và cảm thấy bẽ bàng. Nó lại dẫn quân đến phá cánh đồng hoa của nhà ong mật. Nhưng chỉ sau một lúc giao chiến nó gặp mai phục và bị bắt lần thứ hai.

Cũng như lần trước, ong mật chúa không giết nó và nói rằng từ nay trở đi hai bên hãy sống hòa hảo. Ong vò vẽ chúa quay về tổ nghĩ ngợi rất mông lung, nó không tin rằng ong mật chúa nói thật mà đó chẳng qua là hư chiêu làm cho mình chủ quan rồi một ngày nào đó sẽ đánh chiếm lại tổ của mình. Nghĩ vậy, nó quyết định chuẩn bị thật kỹ càng và đánh một trận cuối cùng.

Một lần nữa, bầy ong vò vẽ lại thất bại thảm hại. Ong vò vẽ chúa suy sụp gục mặt chờ chết. Nhưng thật ngạc nhiên, ong mật chúa đã bước tới đỡ ong vò vẽ chúa đứng dậy và nhắc lại mong muốn kết bạn và chung sống hòa bình của loài ong mật. Đến lúc này, ong vò vẽ chúa bừng tỉnh, nó hiểu rằng những điều ong mật chúa nói là sự thật. Nó tâm phục khẩu phục cam kết cùng ong mật sống trong hòa bình và tự nguyện làm phên dậu cho đàn ong mật.

2. Cốt lõi kế sách

Muốn khuất phục người khác không nên chỉ dựa vào sức mạnh mà phải biết dựa vào trí tuệ và sự thành tâm của mình. Hành động thấu tình đạt lý sẽ giúp ta thu phục được lòng người, thêm bạn bớt thù là thêm nhiều thành công trong cuộc sống.

3. Ý nghĩa vận dụng trong kinh doanh:

Trong kinh doanh, nghệ thuật tác động vào tâm lý tiêu dùng, thay vì mình muốn bán, lại làm cho khách hàng muốn mua là nghệ thuật đem lại sự thành công cho doanh nghiệp

MỘT SỐ MINH HỌA VIỆC ÁP DỤNG THÀNH CÔNG KẾ SÁCH

1.Triết lý chờ đợi

Ở Trung Quốc, có một cửa hàng thực phẩm tên là Bác Ái, đã có lịch sử trên 50 năm và buôn bán rất đông khách.

Bí quyết kinh doanh của cửa hàng hết sức đặc biệt. Đó là hàng ngày họ chỉ làm một lượng thực phẩm nhất định, khi nào bán hết thì lập tức đóng cửa hàng. Nếu khách hàng đến muộn, chủ quán sẽ vui vẻ xin lỗi và hẹn rằng ngày mai xin mời khách đến sớm hơn. Lý do là món chân giò hun khói ở đây thơm ngon đặc biệt, được chế biến kỹ càng và an toàn tuyệt đối. Để giữ uy tín, cửa hàng có nguyên tắc là không không bán ra ngoài mà chỉ bán cho khách đến tận nơi mua để tránh tình trạng làm vội, làm dối cho kịp các đơn đặt hàng. Vì thế, mỗi ngày cửa hàng chỉ làm khoảng 300 chân giò hun khói, nếu bạn đến muộn thì sẽ phải về không do một số khách hôm trước chưa mua được đã đặt mua hết mất rồi

Trong quá trình phát triển đó, số lượng thực phẩm của họ bán ngày càng gia tăng, năm sau cao hơn năm trước. Tuy nhiên họ vẫn duy trì một nguyên tắc không bán quá số thực phẩm họ quy định trong ngày. Thực tế là, dù có phải chờ đợi thêm 1 ngày nhưng lượng khách đến mua không hề thuyên giảm mà lại còn tăng lên

*Cách thức áp dụng kế sách:

Nghệ thuật ‘Xin mời quý khách ngày mai tới mua’ của ông chủ cửa hàng Bác Ái rất hiệu nghiệm. Cửa hàng có dụng ý làm cho khả năng cung ứng của mình thấp hơn nhu cầu của khách hàng, cố ý không thỏa mãn hết mong muốn của khách. Với thực phẩm thơm ngon như thế nếu không mua được đương nhiên khách sẽ canh cánh trong lòng và hôm sau nhất định sẽ đến mua từ sớm, như thế cầm chắc việc bán được hàng .

2. Giao ‘thượng đế’ cho đối thủ

Ở Mỹ, sự cạnh tranh giữa các công ty vô cùng gay gắt, họ luôn cố gắng tìm mọi cách không để khách hàng rơi vào tay đối thủ của mình. Tuy nhiên, công ty My Joy đặt tại thành phố New York lại là một ngoại lệ.

Mọi khách hàng khi đến công ty My Joy đều được phục vụ hết sức chu đáo, họ có thêm xem hàng thỏa thích và câu nói cửa miệng của nhân viên phục vụ ở đây là ‘nếu bạn chưa chọn được món đồ ưng ý ở đây, chúng tôi sẵn sàng giới thiệu cho bạn sang những cửa hàng khác trong thành phố này’. Cách tiếp thị đó đã gây ra sự ngạc nhiên tột độ cho mọi khách hàng, bởi xưa nay họ chưa từng thấy công ty nào lại tự nguyện ‘tặng’ khách hàng cho các đối thủ khác. Phương châm kinh doanh ‘mạo hiểm’ của My Joy không những không đẩy khách đi mà trái lại còn thu hút nhiều khách hơn.

*Cách thức áp dụng kế sách:

Thực ra, My Joy chủ động ‘thả’ chẳng qua là biện pháp tâm lý, khiến cho khách cảm thấy thoải mái và tin tưởng vào đạo đức kinh doanh của công ty hơn. Thực ra, họ biết chắc rằng mình sẽ ‘bắt’ được khách do công ty luôn có mặt hàng vô cùng phong phú, chất lượng đảm bảo, giá cả phải chăng

Chỉ trừ trường hợp món hàng đó quá đặc biệt thì My Joy mới giới thiệu cho khách đến mua ở nơi khác. Nói là nơi khác nhưng đó đều là những cửa hàng ‘cùng hội cùng thuyền’ mà công ty đã thiết lập quan hệ thân thiết để cùng nhau tạo ra một hệ thống cung cấp sản phẩm khép kín trong thành phố. Như vậy, My Joy không chỉ vận dụng rất khéo léo kế ‘muốn bắt nên thả’ ở trong phạm vi hoạt động kinh doanh của công ty mình mà mưu trí hơn ở chỗ dù có ‘thả’ thật thì khách vẫn sẽ bị ‘bắt’ ở cái lưới rộng hơn mà thôi, cái lợi nào thì công ty My Joy cũng đều được hưởng cả.

3. ‘Muốn bắt nên thả’ trong tiêu thụ

Một chuyên gia thị trường đã thú vị kể lại rằng:

‘Tôi vẫn còn nhớ như in một chuyện khá thú vị mà chính mình đã từng chứng kiến. Vào một buổi sáng chủ nhật, cả nhà tôi đang ngồi xem tivi thì có một anh chàng mặc bộ quần áo màu đỏ rực trông rất bắt mắt gõ cửa nhà mình xin tiếp thị một loại bếp gì đó của Hàn quốc. Thấy anh ta nói năng cũng lịch sự nên các cụ vui vẻ cho vào.

Anh ta liền lôi chiếc nồi ra và trình diễn luôn trước mặt mọi người. Nào là đun cho nước sôi sùng sục nhưng sờ vào nồi không bị bỏng tay, rồi luộc thử một quả trứng mà không cần cho nước vào và để lửa thật nhỏ,… Nhìn cách trình diễn điêu luyện của anh ta mà mấy cụ cứ xuýt xoa tán thưởng, lại còn gọi thêm mấy chị nội trợ hàng xóm sang xem cùng.

Sau đó thì anh chàng lại gói ghém mấy chiếc nồi lại, cám ơn mọi người và nói rằng chỉ mang theo hàng mẫu thôi chứ chưa bán. Các bà các cô dù là nhà đang thừa đầy nồi niêu ra đấy nhưng vì thích quá nên cứ nằng nặc đòi mua. Tôi cũng thừa biết mấy cái mẹo câu kéo của các anh tiếp thị nên gàn mọi người đừng mua. Nhưng bà cụ nhà tôi bảo rằng nồi giá không đắt lắm, cứ mua để dành khi nào họ hàng tụ họp thì mang ra dùng, vừa tiện lại vừa sang. Thế là tôi đành chịu chết.

Anh chàng tiếp thị ấy làm cao nhất định không bán, nói rằng nồi này nhập từ Hàn Quốc về, hàng hiệu hẳn hoi, có giấy bảo hành tử tế. Nếu mọi người muốn mua thì cứ đặt một ít tiền trước, anh ta sẽ viết giấy biên nhận hẳn hoi, cho cả địa chỉ và số điện thoại của cửa hàng để mọi người gọi đến xác nhận. Tôi gọi điện đến thì thấy đúng, thế là các bà các cô trong xóm thi nhau đặt tiền và quả nhiên là một hai ngày sau thì họ mang nồi đến giao tận nhà thật, chất lượng cũng rất tốt.

*Cách thức áp dụng kế sách:

Tôi thấy rất phục cách tiếp thị của anh nhân viên nọ, lúc đầu thì tạo thiện cảm để mọi người vui vẻ cho vào nhà, sau đó thì trổ tài trình diễn khiến các bà các cô khó tính và sành mua nhất cũng phải siêu lòng. Lúc biết chắc họ mê mẩn chiếc nồi ấy rồi thì làm ra vẻ chưa muốn bán, tức là đã ‘vờ thả ra’ khiến khách hàng càng thêm muốn có được chiếc nồi ấy, thành ra tiến thêm được một bước nữa là buộc được họ đặt tiền trước, thế thì coi như ăn chắc là bán được nồi rồi. Theo tôi thì đấy cũng là một chiêu ‘muốn bắt nên thả’ mà những người buôn bán có thể áp dụng, trong kinh doanh ta vẫn gọi đó là ‘tâm lý học tiêu thụ’.

4. Ông không mua tôi cũng không bán

Ở Ấn Độ, có một cửa hàng bán tranh tên là Kabai tuy nhỏ nhưng lại có rất nhiều bức tranh đẹp. Những du khách nước ngoài rất thích ghé vào đây mua tranh về làm kỷ niệm, và giá tranh thường chỉ giao động từ 10 – 100 đô la một bức.

Một hôm, có một vị khác người Mỹ đến Ấn Độ du lịch, ông này rất yêu thích hội họa. Nghe lời giới thiệu, ông liền tìm đến cửa hàng Kabai để mua tranh. Sau một hồi ngắm nghía, ông quyết định chọn lấy 3 bức mà mình thích nhất và trả tiền.

Ông chủ quán ra giá là 250 đô la mỗi bức. Vị khách Mỹ tỏ thái độ không hài lòng với cách bắt bí của chủ quán vì cho rằng bức đắt nhất được niêm yết giá cũng chỉ có 100 đô la. Vì thế, vị thương gia liền không mua nữa và đưa ra những lời chê bai tranh của cửa hàng. Ông chủ cửa hàng nghe thế thì giận sôi lên, lập tức vớ lấy một trong 3 bức tranh mà khách vừa chọn châm lửa đốt luôn.

Nhìn thấy bức tranh mà mình yêu thích bị đốt, ông khách người Mỹ cảm thấy rất tiếc, bèn mặc cả mua lại hai bức tranh kia. Ông chủ người Ấn Độ khăng khăng đòi đúng 250 đô la một bức. Thấy ông khách vẫn còn nghi ngại, người chủ mạnh tay đốt luôn thêm một bức nữa.

Đến lúc này, vốn là người say mê hội họa, không thể cầm lòng được nữa ông khách vội cầu xin chủ cửa hàng hãy bán trong mình bức tranh cuối cùng mà không cần mặc cả. Ông chủ cửa hàng liền thong thả trả lời: ‘Thưa ông, đây là bức tranh cuối cùng, đúng giá 750 đô la vì phải cộng thêm giá tiền của cả 2 bức tranh vừa bị đốt. Tất nhiên, nếu ông không mua, tôi sẽ đốt nốt!’.

Cuối cùng thì ông khách Mỹ đành phải mua bức tranh còn lại với giá đúng 750 đô la, đắt gấp 3 lần giá ban đầu.

*Cách thức áp dụng kế sách:

Xưa nay, đã kinh doanh thì ai chẳng muốn bán được hàng. Nhưng ông chủ cửa hàng tranh người Ấn Độ trong ví dụ trên đã hành động trái với lẽ thường, đó là không muốn bán mà đốt tranh của mình. Thực ra, đó chỉ là biện pháp ‘thả’ về mặt tâm lý nhằm ngụ ý nói với khách rằng anh cần nó hơn tôi, nếu anh không mua thì anh thiệt. Điều này đã kích thích niềm yêu quý và say mê tranh của vị khách và vì thế mà ông chủ cửa hàng đã ‘bắt’ thành công khách hàng đó, đã bán được bức tranh cuối cùng với giá bằng cả 3 bức cộng lại.

5. Quán ăn ‘hạn chế’

Cách đây 10 đến 20 năm , giới lái xe tuyến Hà Nội – Hải Phòng kháo nhau về một quán ăn đặc biệt nằm trên đường quốc lộ 5 cách Hải Phòng vài chục cây số. Đây là một quán ăn bình dân, giá cả phải chăng và đồ ăn rất ngon. Điều lạ là thái độ phục vụ của chủ quán. Khi khách hàng vào gọi nhiều món quá so với số lượng người có mặt, chủ quán thường ra ngăn lại, nói chuyện nhẹ nhàng gợi ý không nên gọi quá nhiều đồ, ăn không hết sẽ gây lãng phí. Nếu khách hàng cứ khăng khăng gọi thêm, chủ quán cũng nhất định không làm. Nhiều khách hàng thích đồ ăn ngon ở quán, muốn gọi thêm nữa nhà hàng cũng từ chối phục vụ, gợi ý cho khách hàng không nên ăn quá nhiều một món mà hãy nếm thử một món khác của nhà hàng.

Với cách phục vụ này, quán lúc nào cũng đông khách. Ai đã ăn ở quán một lần đều muốn quay lại. Chính vì vậy mà việc làm ăm của quán ngày càng phát đạt.

* Cách thức áp dụng kế sách trong ví dụ

Quán ăn nhỏ nhưng chủ quán lại có nghệ thuật kinh doanh tuyệt vời. Khách hàng vào quán không được thỏa mãn mọi ý thích của mình nhưng lại được thưởng thức các món ăn ngon. Điều quan trọng hơn là khách hàng cảm nhận được sự quan tâm của nhà hàng đến quyền lợi của chính họ. Đây cũng là một ví dụ về nghệ thuật kinh doanh trong đó người kinh doanh phải biết dừng đúng lúc, biết từ chối để không lâm vào tình trạng do phát triển quá nhanh, quá đông khách hàng mà chất lượng phục vụ kém đi, đẫn đến thất bại.

6. Dùng trước, mua sau

Hiện nay, có khá nhiều nhà sản xuất và phân phối sản phẩm tại Việt Nam đang áp dụng phương pháp khá đặc biệt gọi là ‘dùng trước, mua sau’.

Ví dụ như Doanh nghiệp điện tử – điện lạnh Nguyễn Kim ở TP HCM đã cho khách hàng dùng thử sản phẩm trong 3 ngày mà không phải chi trả bất cứ một phụ phí nào, nếu không thích hoàn toàn có thể trả lại. Và chỉ một tuần sau, số khách hàng đến mua sắm tại trung tâm đã tăng 15-20%. Khách hàng đã nhớ đến Nguyễn Kim như là một trong những nơi cung cấp dịch vụ khách hàng tốt nhất.

Tương tự, siêu thị nội thất gia đình Nhà Xinh của công ty kiến trúc AA áp dụng hình thức cho dùng thử sản phẩm trong vòng 7 ngày. Khách hàng được tư vấn hết sức chu đáo nên chọn sản phẩm nào phù hợp nhất với không gian căn nhà của mình, bố trí nội thất ra sao, được chuyên chở đồ miễn phí kể cả sau thời gian đã dùng thử mà không mua nữa.

Phương thức kinh doanh ‘dùng trước mua sau’ đã được áp dụng khá rộng rãi trên thế giới, ở Việt Nam phương pháp này cũng đã tác động tích cực đến hành vi mua sắm của khách hàng.

*Cách thức áp dụng kế sách:

Để cho khách hàng dùng thử  sản phẩm vô điều kiện, nếu thích thì mua, không thích thì trả lại tức là đã khéo dùng mưu ‘thả’ cho khách hàng có cảm tự  do, thoải mái, không ràng buộc. Vì thế mà khách sẽ có ấn tượng tốt đẹp và tự  nguyện quay trở lại mua hàng, như vậy nhà sản xuất đã đạt được mục đích ‘bắt’ của mình.

kienthuclamgiau.com(nguồn Kế Sách : Làm giàu không khó)


Ý tưởng kinh doanh là một chuyện, còn việc có thành công hay không thì không khó cũng không dễ vì tùy thuộc vào nhiều yếu tố. Mình chỉ cho ý kiến, kinh nghiệm của riêng mình: thứ nhất: bạn biết làm gì? người thân bạn có nghề tủ gì không? chổ bạn ở có đông người không? là đường một chiều hay hai chiều? mỗi ngày có bao nhiêu xe qua lại ( xe đạp, honda, du lịch, tải...)? có gần trường học, bệnh viện, chợ...? có nhiều công ty không?....
thứ hai: bạn muốn làm ngành gì (ẩm thực, thời trang, điện tử, cầm đồ, sửa chữa, ....)
thứ ba: bạn sẽ làm một mình hay có người giúp?
thứ tư: nếu tự tin thì bạn hãy bắt đầu đầu tư khoảng 40 tr thôi, tháng 3 tháng đầu tiên không nên nghĩ đến lợi nhuận hãy nghĩ sao cho có nhiều khách nhưng không được lỗ, bõ công làm lời thì phải đủ ăn! hãy làm mới tiệm mình trong 6 tháng tiếp theo, mỗi tháng đầu tư thêm 2->5 tr cho có thêm hàng mới bắt mắt....
thứ năm: sau giai đoạn trên bạn hãy nghĩ đến khiếm khuyết của tiệm(vì mình chỉ mới dừng ở tiệm chưa đến cty hihi), thiếu gì? thừa gì? việc gì có lợi mà chưa khai thác? đẩy mạnh bán các sản phẩm khó bán, bán vốn chẳng hạn,,, hoặc khuyến mãi thêm khi mua mặt hàng đó...
thứ sáu: đặt biệt quan trọng đúng ra phải đặt vị trí hàng đầu==== lúc nào cũng phải vui vẻ, khách hàng luôn đúng... nhưng mình không sai... chỉ là khách quan hòa cả làng mỗi bên thiệt một chút...
thứ bảy: ăn mặc lịch sự khi bán hàng, nếu là nữ thì mặc đẹp và gợi cảm khá quan trọng (ko mặt hở quá), (mình có thằng em mở cho nó cái tiệm mà cứ mặc tà lỏn ngồi bán... ngứa mắt... ngu nói cả năm giờ mới khôn ra), hôm trước đi mua hàng thấy em bán hàng dễ thương quá, nhưng chắc có nhiều anh trêu nên mặt cứ trên dây điện== pótay
thứ tám: có bao nhiêu cửa hàng giống mình gần đó, khảo sát tìm hiểu qua khách hàng thân thiết, bạn bè, xem chổ khác ra sao ( cái này gọi là tìm hiểu đối thủ)
thứ chín: phải có bề ngoài một chút 1->2 xe khá khá dựng trước cửa hàng, mời bạn bè đến chơi cho nó đông vui..... (coi chừng giang hồ đua hehe)
thứ mười: (cái này đúng ra phải nói từ đầu hehe tại nghĩ được gì nói đó) bảng hiệu phải rõ to bắt mắt nhưng không lớn quá, không nhỏ quá khó thấy, mới đầu chỉ làm một bảng ngang, tháng sau làm thêm bảng đứng dưới đất, tháng kế làm thêm bảng dọc đứng gần bảng ngang.
thứ mười một : nguồn hàng luôn tìm chổ rẻ hơn chất lượng tốt hơn bảo hành hay bồi thường thiệt hại uy tín hơn: phương châm mua lâu, mua nhiều, mua quen, thương lượng giảm giá trên giá bán cho mình, nhưng đừng bao giờ mua một chổ.
thứ mười hai: nếu đọc đến đây mà chưa biết làm gì thì === sdt của mình: 0937 256 820 : đi uống càfê vậy, còn muốn nghe thêm thì ola mình rất vui khi giúp được các bạn trẻ cũng như những người luôn thích lắng nghe ! (cái này tui hơi dỡ chắc do thích nói nhiều) (hy vọng Việt Nam mình phát triển các bạn trẻ không phải khó khăn vất vả trong cuộc sống nhiều như hiện nay. Thân!)

À quên câu cuối cho chủ thớt : ví dụ tính thử mặt bằng ngon cho thuê = 5 tr tháng, 100 tr gởi ngân hàng lời 1tr500 tháng mình đi làm bèo bèo cũng 3tr500 cộng lại cũng khoảng 10 tr rồi, nếu 100 tr mà mỗi tháng làm kiếm lời được 10tr thì hơi khó nhưng đừng nản chí vì câu nói của mình hihi chúc bạn thành công!



Những tỉ phú chưa tốt nghiệp Đại Học

Trong bất kỳ tình huống nào Michael Dell cũng làm theo nguyên tắc: “Nếu bạn có một ý tưởng mà bạn cho là tốt, hãy thử ngay chứ đừng chần chừ”.

Houston, năm 1973. Một ngôi nhà bình dân của một gia đình bình dân ở Mỹ (vài ngày trước đó, một lá đơn xin học cấp ba ngoại khóa do Michael Dell ký tên vừa được gửi đi từ đây) có tiếng chuông reo ngoài cửa.

Khách là một phụ nữ luống tuổi đến nhà để thỏa thuận với gia đình của “Ngài Micheal Dell” về những chi tiết cụ thể như loại bằng tốt nghiệp, phương thức thanh toán tiền học và những đề tài buồn tẻ khác của người lớn.

Vị khách kinh ngạc khi thấy “Ngài Micheal Dell” ngoài đời là một cậu bé 8 tuổi. Vẻ mặt bình thản và hoàn toàn nghiêm túc, cậu bé giải thích với bà khách về ý định nhảy cóc các lớp cấp hai bởi: “Có khối việc quan trọng cần làm trong cuộc đời”.

Luôn muốn bỏ qua những bước đi “không cần thiết” để “tập trung vào công việc”, đó là một phương châm luôn theo sát Micheal Dell, người mới 33 tuổi đã trở thành một trong những đại gia giàu có nhất trên hành tinh.

Một ngày đẹp trời năm 1977, gia đình ông Alexandr Dell đi câu cá ngoài biển. Trong khi hai anh trai mình thảnh thơi buông cần ngồi đợi cá, Michael Dell ngồi loay hoay chế tạo ra một loại “thiết bị đặc biệt” - loại cần có cùng lúc vài chục lưỡi câu.

Bị các anh chế giễu là “rỗi hơi”, Michael vẫn cắm cúi làm. Thế rồi sau buổi câu, cậu út đã câu được đầy giỏ nhất. Từ đó trở đi, trong bất kỳ tình huống nào Michael Dell cũng làm theo nguyên tắc:” Nếu bạn có một ý tưởng mà bạn cho là tốt, hãy thử ngay chứ đừng chần chừ”.

Lớn lên một chút, Michael Dell kiếm tiền bằng cách tìm khách hàng đặt mua báo cho tờ “Houston Post”. Từ dạo đó cậu đã hiểu một chân lý “Không quan trọng bạn bán gì, quan trọng bạn bán nó như thế nào”.

Nảy ra ý tưởng: Độc giả tiềm năng của tờ báo sẽ là các cặp vợ chồng mới cưới, thế là Michael liền gửi thư điện tử cho các khách hàng tương lai của mình và đề nghị tặng họ hai tuần báo miễn phí với tư cách là món quà cưới, nếu họ đồng ý đặt mua báo dài hạn.

Lần này, Michael đã kiếm được một khoản tiền đáng kể: 18.000 đô la và cậu tậu ngay một chiếc BMW (dạo ấy xe châu Âu là của hiếm ở Mỹ). Người bán hàng há hốc mồm kinh ngạc khi thấy cậu thanh niên 17 tuổi lôi từ túi quần ra số tiền mặt để thanh toán.

Tài kinh doanh của con trai không làm cho bố mẹ Michael ngạc nhiên và thán phục cho lắm, kỳ vọng của họ là cậu út phải thi vào đại học và trở thành bác sỹ.

Năm sau Dell đăng ký thi vào khoa Sinh trường Đại học Texac ở thành phố Austin. Hồi đó máy tính IBM là một phát minh hiện đại bậc nhất của ngành tin học và đang mốt đến nỗi giá một chiếc máy bình thường cũng là gần 4.000 đô. Nhưng nhà phân phối chỉ trả lại cho IBM có 2.500 đô, còn lại là tiền hoa hồng.

Thế là Michael Dell lập tức suy luận “Tại sao lại phải trả cho người trung gian một khoản tiền lớn như thế, trong khi nhà sản xuất có thể bán tận tay tới người tiêu dùng?”.

Sau khi tìm hiểu, Michael Dell biết rằng IBM thường đưa ra mức tiêu thụ quá sức đối với nhà phân phối, vì vậy trong kho của công ty trung gian bao giờ cũng có hàng tồn. Thế là Micheal bèn nghĩ ra cách mua lại các máy tính tồn kho, rồi tự thêm bớt các chi tiết trong máy tính cho phù hợp với từng khách hàng.

Căn phòng ký túc xá của cậu sinh viên khoa sinh biến thành kho và xưởng chế tạo vi tính. Michael đăng tin trên báo “Có bán các loại máy vi tính đã hoàn thiện theo yêu cầu cụ thể của từng người sử dụng, giá rẻ hơn giá bán lẻ 15%”.

Khách hàng của Michael là những doanh nghiệp, các bác sỹ tư và các công ty tư vấn luật. Doanh thu hàng tháng lên tới 50.000 đô la.

Thấy bố mẹ lo lắng vì con trai trễ nải với việc học hành, Michael hứa rằng trong kỳ nghỉ hè cậu sẽ thử lập công ty, và nếu thất bại, đầu năm học cậu phải quay về trường và toàn tâm toàn ý với ngành sinh học đã chọn.

Và thế là ngày 3/5/1984, công ty “Dell Computer” được thành lập. Khi đó Dell mới 19 tuổi.

Dell thuê một văn phòng nhỏ và thu nhận nhân viên đầu tiên vào làm việc. Công ty không thể không có quảng cáo. Logo đầu tiên của công ty được Dell vẽ trên bìa hộp bánh pizza rồi đưa cho một người bạn sao ra và mang đến đăng ở báo.

Phương châm kinh doanh của Dell vẫn là “Bán cho khách hàng thứ họ cần, chứ không phải dúi cho họ đồ tồn kho”. Cần thêm linh kiện gì Dell mới mua riêng cho từng máy tính.

Tháng đầu tiên doanh thu của Dell Computer là 180.000 đô la, sang tháng thứ hai con số này đã lên tới 265.000 đô. Chỉ một năm sau đó, lượng máy tính Dell tiêu thụ mỗi tháng là 1.000 chiếc.

Dell liên tục nghĩ ra những phương thức kinh doanh mới khác hẳn các công ty khác, như bảo đảm hoàn lại tiền cho khách hàng, dịch vụ sửa máy ngay trong vòng một ngày và lập đường dây nóng 24/24 giờ để các chuyên gia trả lời mọi thắc mắc của người sử dụng.

“Người ta sản xuất ra máy tính rồi mới nhồi vào đầu khách hàng là họ cần có nó, còn chúng tôi thì nghiên cứu xem thị trường cần gì và cho ra sản phẩm” - Dell luôn nói vậy.

Vào cái ngày mà lẽ ra Michael Dell phải tốt nghiệp trường đại học, doanh thu của các công ty của Dell Computer trên toàn thế giới đã vượt mức 70 triệu đô la.

Và Dell bắt tay vào việc phát triển thương hiệu của chính mình, thay vì bán hàng của các công ty khác. Khách hàng khi đặt mua máy tính Dell sẽ được nhận hàng trong vòng 36 giờ.

Nhà máy của Dell Computer là một ví dụ hết sức thú vị về mô hình sản xuất- hoàn toàn không có khu vực gọi là kho bãi. Ở một đầu nhà máy là những chiếc xe tải chở linh kiện, đầu kia là một dãy xe khác đã chất đầy máy tính lắp ráp và thử nghiệm xong, đã trang bị các phần mềm cần cho từng khách hàng cụ thể.

Ngày nay, Dell có các nhà máy con ở hơn ba chục quốc gia trên thế giới, với hơn 90.000 nhân viên.

Khi trong công ty Dell Computer chỉ mới có vẻn vẹn ba nhân viên và họ cùng ngồi làm việc trong một căn phòng nhỏ hẹp, Dell hay thổ lộ với cộng sự rằng ông mơ ước trở thành nhà sản xuất máy tính lớn nhất thế giới.

Năm tài chính vừa rồi tổng doanh thu của công ty là 57.4 tỷ đô la, trong đó lãi ròng là 2.6 tỷ đô. Bản thân Michael có tài sản trị giá 16.4 tỷ đô la. Nhưng có một thứ mà Michael thiếu, đó là… bằng tốt nghiệp đại học. Mà để làm gì kia chứ?


Người thay đổi kỉ nguyên con người

Tỷ phú không tốt nghiệp đại học Vào tháng 6 tới, tức là 34 năm sau khi vào học trường Harvard, Bill Gates sẽ được cấp bằng tốt nghiệp trường đại học danh giá nhất thế giới.

Năm 1975, Bill Gates tự nguyện bỏ học khi đang học năm thứ 3, mặc dù vậy, Ban giám hiệu trường Harvard mới đây vẫn quyết định cấp bằng tốt nghiệp cho ông vì những “công lao đặc biệt”.
Trước khi vào học trường Harvard, Bill Gates có đủ mọi cơ may để được hưởng một nền giáo dục tốt đẹp và trở thành một con người thành đạt. Bố mẹ ông thu xếp cho ông vào học trường phổ thông tư thục nổi tiếng Lakeside và chính tại đây người chủ tương lai của hãng Microsoft bắt đầu say mê máy vi tính và công việc lập trình. Thời học sinh, Bill Gates đạt được nhiều kết quả xuất sắc trong học tập, năm lớp 9 ông nằm trong danh sách 10 học sinh ưu tú nhất nước Mỹ. Một năm sau, ông bắt đầu giảng dạy những kỹ năng máy vi tính và kiếm được một khoản tiền rất lớn vào thời ấy là 4.200 USD nhờ phần mềm ông soạn ra để lập thời gian biểu cho các môn học trong trường.


Chủ sở hữu mạng lưới khách sạn và sòng bạc lớn nhất thế giới.

Sheldon Adelson nắm trong tay 26,5 tỷ USD mặc dù hồi trẻ ông không theo học nổi trường đại học thành phố New York.

Cũng không chịu nổi “gánh nặng đại học” là nhà tỷ phú Tây Ban Nha Omansio Ortega với tổng tài sản là 24 tỷ USD.




Ông chủ của đế chế Ipod


Cần phải nhấn mạnh rằng, thực tế cho thấy: Tại Mỹ cũng như tại nhiều quốc gia khác, việc không có bằng đại học không phải lúc nào cũng là lực cản trên con đường đi lên của những người tài giỏi.

Chẳng hạn, tuy không có bằng đại học nhưng nhiều năm qua người lãnh đạo hãng Apple - ông Steve Jobs (ông bị đuổi khỏi trường trung cấp ngay từ học kỳ đầu tiên) vẫn tạo nên nhiều thăng tiến trong sự nghiệp kinh doanh. Ông chủ của đế chế Ipod và một trong những lãnh đạo cao cấp của hãng Pixar trong vòng 35 năm sau khi bị đuổi khỏi trường trung học theo tính toán của tạp chí Forbes đã có khối tài sản 5, 7 tỉ USD.


Lãnh đạo số 1 của Oracle






Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc điều hành tập đoàn Oracle


Một nhân vật khác cũng là lãnh đạo của hãng công nghệ khổng lồ Oracle cũng không có bằng đại học. Đó chính là tỉ phú Lawrence Ellison, người đã vào học nhưng lại không tốt nghiệp Đai học tổng hợp của bang Illinois, Mỹ. Giờ đây ở tuổi 62, ông này kiếm được 21, 5 tỉ USD.






Tỉ phú giàu nhất nước Nga – Roman Abramovich

Tỉ phú giàu nhất nước Nga – Roman Abramovich, người mới được nhắc đến nhiều về việc phân chia tài sản (18, 78 tỉ USD) trong vụ ly hôn của mình cũng không tốt nghiệp đại học công nghiệp Ukhtyn. Thậm chí còn có nguồn tin còn khẳng định ông chủ của LCB Chelsea chưa bao giờ nhập học trường đại học này (!). Nhà thiết kế thời trang nổi tiếng nhất Nga hiện nay và được cả thế giới biết đến là Artemy Lebedev cũng không có bằng đại học, tuy chưa được công nhận là tỉ phú USD, nhưng nhiều người cho rằng với công việc phát đạt như hiện nay thì tương lai tỷ phú sẽ thuộc về Artemy Lebedev.


Có một điều đáng ngạc nhiên là không phải thâm niên kinh nghiệm hay bằng cấp đóng vai trò quyết định cho thành công của những doanh nhân trẻ. Chìa khóa làm nên những cú nhảy ngoạn mục của họ chính là sự sáng tạo và tìm ra con đường mà chưa từng một ai đặt chân tới rồi trở thành bá chủ trong lĩnh vực độc tôn của mình.

Sau đây là chân dung của những doanh nhân trẻ thành đạt tiêu biểu nhất trên thế giới hiện nay:

1. Sergey Brin và Larry Page

Hai nhà đồng sáng lập của Tập đoàn Google

Tuổi: 36

Bằng cấp cao nhất: Thạc sỹ

Hai nhà sáng lập của “Gã khổng lồ tìm kiếm Google” năm nay mới tròn 36 tuổi thế nhưng hiện nay, tập đoàn của họ có giá trị khoảng 174 tỷ USD trên thị trường. Tổng tài sản mà 2 vị giám đốc trẻ này sở hữu cũng ngót nghét 14 tỷ USD.

Sự thành công đáng khâm phục của Google đã phản bác lại quan điểm chiến thắng chỉ dành cho kể đến sớm đang tồn tại trong thế giới công nghệ tin học. Google không phải là người đến sớm nhất mà mãi đến năm 1998, trang tìm kiếm này mới ra đời. Khi đó trên thị trường đã có hàng loạt công cụ Search Engine có tên tuổi như Altavista, Yahoo hay Lycos.

Sinh sau đẻ muộn, mới chỉ hơn 5 năm tồn tại, công cụ tìm kiếm Google đã có những bước tiến phát triển kỳ diệu, chiếm được tới 70% thị phần trong lĩnh vực này. Hàng ngày, trên toàn thế giới có tới 200 triệu lượt người truy cập, tìm kiếm thông tin nhờ Google. Chính bản thân hai chàng trai thông minh và tài năng, tác giả của trang tìm kiếm này, cũng không tưởng tượng nổi mình sẽ thành công. Họ lại càng không thể tin được mình đang giàu có, sắp là những tỷ phú nổi tiếng.

2. Mark Zuckerberg

Nhà sáng lập của Facebook

Tuổi: 25

Bằng cấp cao nhất: Tốt nghiệp PTTH

Mark Elliot Zuckerberg (sinh ngày 14/5/1984) là một lập trình viên máy tính và là một chủ doanh nghiệp người Mỹ. Lúc đang là một sinh viên của Đại học Harvard, anh đã thành lập website mạng xã hội Facebook với sự trợ giúp của các bạn học tại Harvard Andrew McCollum, cũng như của những người bạn ở chung phòng ở ký túc xã Dustin Moskovitz và Chris Hughes. Hiện nay anh đang là tổng giám đốc điều hành của Facebook.

Năm 2008, Zuckerberg dược tạp chí Forbes xếp hạng người giàu ở thứ 321 tại Hoa Kỳ, với tổng giá trị tài sản khoảng $1.5 tỷ. Anh là người trẻ nhất xuất hiện trên Forbes 40. Trong 2009, giá trị giữ tài sản của Zuckerberg đã tụt xuống dưới $ 1.2 tỷ.

3. James Murdoch

Tổng giám đốc của Europe and Asia, News Corp.

Tuổi: 36

Bằng cấp cao nhất: Tốt nghiệp PTTH

James Murdoch là con trai út của ông trùm trong giới truyền thông Rupert Murdoch. Hiện nay, Murdoch đang sở hữu kênh truyền hình Fox, American Idol và kênh phim truyện giải trí The 20th Century Fox; Myspace - một mạng cộng đồng phổ biến nhất trên thế giới. Ngoài ra, Murdoch cũng chính là chủ sở hữu của những tờ báo lớn nhất nước Anh như The Sun, The Times và The Sunday.

Là một trong số những người con đã trưởng thành của Rupert, James đã có nhiều năm tích lũy kinh nghiệm và học hỏi công việc kinh doanh. James giữ vai trò điều hành các hoạt động truyền hình cũng như các website. Năm ngoái, anh tham gia giám sát các hoạt động của tập đoàn tại thị trường Anh và châu Âu, bao gồm cả việc giám sát các tờ báo ở Anh. James cũng tiếp quản vị trí của Les Hinton khi vị chuyên viên cao cấp của NXB News International chuyển tới làm việc ở the Wall Street Journal theo chỉ thị của trùm Murdoch.

4. Aditya Mittal

Giám đốc Tài chính của Tập đoàn ArcelorMittal

Tuổi: 33

Bằng cấp cao nhất: Cử nhân

Chủ công nghiệp thép lớn nhất thế giới (chiếm 10% sản lượng toàn cầu) là ông trùm Lakshmi 58 tuổi và cậu con trai Aditya Mittal 33 tuổi. Như bố, thép đã “ngấm” vào máu Aditya từ thời trẻ. Thời niên thiếu, Aditya cùng cha đi khắp nhà máy, Aditya cũng thường được bố thuật lại những chuyến giao dịch, về những công ty mà ông mua và được bố đưa đến văn phòng để hóng chuyện. Hai cha con thống trị một trong những doanh nghiệp lâu đời và cốt lõi nhất lịch sử công nghiệp thế giới. Với 45% cổ phần (trị giá 38 tỉ USD) trong Tập đoàn thép Arcelor Mittal, họ trở thành một trong những gia đình giàu nhất thế giới.

Một trong những thủ thuật quen thuộc của Lakshmi là mua các hãng thép sắp phá sản và hồi sinh nó bằng thiết bị hiện đại cũng như phương pháp quản trị mới. Về lý thuyết, bất cứ ai có tiền cũng có thể đầu tư vào một cơ sở sản xuất sắp phá sản và vực nó dậy bằng chiến thuật thay đổi thiết bị cũng như lập bộ máy quản trị mới. Tuy nhiên, ít người mạo hiểm như Lakshmi Mittal.

Chuyên gia phân tích công nghiệp thép Jeremy Fletcher thuộc Ngân hàng Credit Suisse First Boston nói rằng doanh nghiệp Mittal là “công ty thép hoạt động hiệu quả nhất thế giới”, và Hãng kiểm toán Goldman Sachs cũng cho rằng họ là “một trong những hãng tiên phong trong việc chiếm lĩnh thị trường thép toàn cầu”.

5. Biz Stone và Evan Williams

Hai nhà đồng sáng lập của Twitter

Tuổi: 35 và 37

Bằng cấp cao nhất: Tốt nghiệp PTTH

Twitter ra đời vào tháng 7/2006, là sự hợp tác của bộ ba Jack Dorsey, Evan Williams và Biz Stone. Evan Williams và Biz Stone cùng với nhau tạo nên Odeo, 1 công ty chuyên về sản xuất và phát hành các podcast trên mạng. Ý kiến về việc tạo nên Twitter đến từ Jack Dorsey, 1 nhân viên bình thường trong công ty. Đến mãi tháng 3 năm 2006, Twitter vẫn chỉ là 1 dạng giao tiếp vui với nhau giữa các nhân viên trong công ty Odeo. Thế nhưng, dịch vụ bắt đầu ra mắt người sử dụng vào tháng 7. Nhận được 1 lượng traffic lớn từ Blogger, cộng với sự hấp dẫn của nền tảng mới, Twitter đã thực sự cất cánh và trở nên 1 cái tên không thể thiếu trong năm 2009 vừa qua.

Tính đến thời điểm hiện nay thì Twitter đã có hơn 133 triệu lượt truy cập, hơn 6 triệu người đăng ký và hàng ngàn tweet được gửi lên mỗi giây. Với khả năng kết nối cộng đồng cao, tốc độ truy cập nhanh và lượng người tham gia đông đảo, Twitter hiện đang là một trong những mạng xã hội có tốc độ phát triển nhanh nhất thế giới và được nhiều doanh nghiệp sử dụng như một dịch vụ quảng bá sản phẩm hiệu quả.

[B]
7. Jonathan Gray

Giám đốc Điều hành cấp cao của Blackstone

Tuổi: 39

Bằng cấp cao nhất: Cử nhân

Jonathan Gray đã vào thẳng Blackstone (Mỹ) ngay sau khi tốt nghiệp Trường Kinh doanh Wharton năm 1992 và nhanh chóng trở thành một ngôi sao trong bộ phận bất động sản của công ty đầu tư tư nhân này.

Gray đã bán ra hàng trăm tòa nhà nằm trong danh mục đầu tư của Hãng với giá trị tổng cộng 30 tỉ USD ngay trước khi thị trường nhà đất Mỹ sụp đổ và đã giữ lại chỉ 50% vốn cổ phần đối với các bất động sản công ty còn nắm giữ. Đây được xem là vụ giao dịch “nhạy bén” nhất thời đại, cho thấy khả năng “đánh hơi” tuyệt vời của Gray.

8. Jason Kilar

Tổng giám đốc của Hulu

Tuổi: 38

Bằng cấp cao nhất: Thạc sỹ

Kể từ khi NBC và Fox , hai tên tuổi trong làng truyền thông chính thức thành lập website video trực tuyến Hulu.com tháng 10/2007, ra mắt phiên bản đầu tiên vào tháng 3/2008, NBC và Fox gần như đã đạt mục tiêu trở thành “kẻ hủy diệt YouTube” và giành danh hiệu “Website của năm”. Hulu sở hữu hơn 1000 chuyên mục các loại, trong đó có 130 đơn vị nhận cung cấp nội dung cho Hulu, bao gồm những tên tuổi lớn như NBC, Fox, Sony Pictures Television, MGM Studios, Lionsgate, Paramount Pictures, PBS…

Vị thuyền trưởng của Hulu, Tổng giám đốc Kilar cho hay: “Những gì mà Hulu đem đến cho người xem nhiều hơn những gì mà mọi người có thể nghĩ tới được. Chúng tôi rất lạc quan về sự phát triển của Hulu”.

9. John Arnold

Nhà sáng lập Centaurus Advisors

Tuổi: 35

Bằng cấp cao nhất: Cử nhân

Arnold bắt đầu sự nghiệp tại bộ phận dầu mỏ của tập đoàn năng lượng Enron sau đó chuyển sang bộ phận khí đốt. Anh trở nên nổi tiếng ở Enron sau khi đem về cho tập đoàn này 750 triệu USD lợi nhuận vào năm 2001 và được thưởng 8 triệu USD. Khi Tập đoàn bị sụp đổ vào năm 2002, Arnold đã dùng số tiền thưởng trên để thành lập quỹ Centaurus Advisors. Lúc đó anh mới tuổi 28.

Kể từ khi bắt đầu thành lập quỹ Centaurus, Arnold đã tạo ra tỉ suất lợi nhuận ít nhất 80% mỗi năm, thời điểm cao nhất là hơn 200% (vào năm 2007). Với giá trị tài sản 3,4 tỉ USD, Arnold lọt vào danh sách 400 người giàu nhất nước Mỹ năm 2009 của Tạp chí Forbes với vị trí thứ 91. Anh hiện là tỉ phú tự thân lập nghiệp trẻ nhất nước Mỹ.

10. Marc Andreessen

Nhà sáng lập Netscape, Opsware, Ning, Andreessen Horowitz

Tuổi: 38

Bằng cấp cao nhất: Cử nhân

Năm năm sau khi tốt nghiệp trường Đại học Illinois (Mỹ), Andreessen đã bán công ty đầu tiên do anh thành lập - Netscape Communications (chuyên về các dịch vụ máy tính) - cho tập đoàn truyền thông AOL với giá 4,2 tỉ USD vào năm 1999.

Sau đó, anh thành lập 2 công ty là công ty phần mềm Opsware (đã bán cho Hewlett-Packard vào năm 2007 với giá 1,6 tỉ USD) và Ning, công ty chuyên cung cấp nền tảng cho các mạng xã hội. Tháng 7 vừa qua, Andreessen đã thành lập quỹ đầu tư mạo hiểm Andreessen Horowitz trị giá 300 triệu USD.

Cùng chủ đề

1-2 of 2